![]() |
Ý NGHĨA VÀ CÔNG HIỆU CỦA NƯỚC THÁNH
Cha Anselm Gruen là đan sĩ Biển-đức của đan viện Muensterschwarzach
thuộc bang Bavière ở miền Nam nước Đức. Cha là Linh Mục trị liệu tâm
linh và là vị đồng hành thiêng liêng vô cùng cao quý. Xin nhường lời
cho Cha nói về Nước Thánh trong đời sống của tín hữu Công Giáo.
Vào các buổi cử hành tôn giáo, vị Linh Mục chúc lành cho các tín
hữu hoặc làm phép các vật dụng bằng Nước Thánh. Khi cử hành lễ
hôn phối, vị Linh Mục làm phép 2 nhẫn cưới, trước tiên bằng lời
cầu nguyện, rồi đến dấu Thánh Giá và sau cùng bằng việc rảy Nước
Thánh trên 2 chiếc nhẫn. Việc làm phép các vật dụng luôn luôn đi
kèm với việc rảy Nước Thánh lên vật ấy.
Nước nhắc nhớ công trình sáng tạo của THIÊN CHÚA như ghi trong
Sách Sáng Thế: ”Lúc khởi đầu, THIÊN CHÚA sáng tạo trời đất. Đất
còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm,
và thần khí THIÊN CHÚA bay lượn trên Mặt Nước” (1,1-2). Các vật
được rảy Nước Thánh để lấy lại công dụng nguyên thủy. Chúng phải
được dùng để phục vụ con người và lấy lại ý nghĩa mà THIÊN CHÚA
đã trao ban cho chúng. Cần phải bảo vệ chúng tránh khỏi việc con
người dùng chúng để làm điều xấu .. Chẳng hạn, chiếc nhẫn cưới
không phải để xiềng xích hai vợ chồng nhưng là để kết hiệp đôi
bạn đời trong sự trung tín và tái hợp những gì có khuynh hướng
phân ly chia cách. Nước gắn liền với sự phì nhiêu: tất cả những
gì được rảy nước phải mang lại hoa trái.
Trong Đêm Phục Sinh, vị Linh Mục làm phép Nước rồi đi quanh nhà
thờ rảy Nước Thánh vừa làm phép lên các tín hữu. Ngày xưa, các
Linh Mục thường có thói quen rảy Nước Thánh trên các tín hữu
trước khi cử hành Thánh Lễ, trong khi toàn cộng đoàn hát bài
”Asperges me” trích từ Thánh Vịnh 50: ”Xin dùng cành hương thảo
rảy Nước thanh tẩy con, con sẽ được tinh tuyền. Xin rửa con cho
sạch, con sẽ trắng hơn tuyết” (TV 51(50),9).
Nghi thức rảy Nước Thánh gợi lên ý tưởng tẩy rửa. Nước rửa sạch,
và trước Thánh Lễ, tín hữu cảm thấy nhu cầu được rửa sạch khỏi
các vết bẩn bám vào người suốt tuần qua: các ô nhiễm xúc cảm đến
từ bên ngoài và các vết nhơ do tội lỗi mang lại. Cùng lúc, Nước
làm chạm đến nguồn suối nội tâm của chúng ta. Nước phải làm cho
cuộc đời chúng ta nên phong phú và ngăn cản không cho chúng ta
trở nên khô cằn.
Nơi cửa vào của mỗi thánh đường đều có đặt bình Nước Thánh. Các
tín hữu Công Giáo có thói quen lấy Nước Thánh và làm dấu Thánh
Giá trước khi vào nhà thờ. Đây là cử chỉ nhắc họ nhớ đến bí tích
Rửa Tội: họ đã được đổ Nước trên đầu.
Khi bước vào nhà thờ của đan viện mỗi buổi sáng lúc 5 giờ, tôi
lấy Nước Thánh làm dấu Thánh Giá rồi rảy trên các phần của thân
thể và linh hồn tôi. Vừa rảy Nước Thánh tôi vừa xin Chúa làm cho
một ngày sống của tôi trở nên phong phú. Tôi xin Chúa tẩy sạch
khỏi các hình ảnh làm biến thể tôi như: mơ ước quyền cao chức
trọng, thích thành đạt, hoàn tất thiêng liêng hoặc khôn ngoan.
Tôi cảm thấy cần phải tước bỏ các hình ảnh này để tìm lại con
người thật của mình. Tôi bước vào nhà thờ với các sức lực cùng
với các yếu hèn của tôi, với điều tốt lành cũng như với các nguy
hiểm đang rình rập mà đôi khi tôi không luôn luôn biết cách
tránh né.
Nước Thánh nhắc tôi nhớ mình đã được rửa tội, rằng tôi đã vượt
qua con sông của sự chết, rằng tôi không còn được định nghĩa từ
thế gian nhưng từ Đức Chúa GIÊSU KITÔ và tôi đã được mặc lấy
Người. Khi Đức Chúa GIÊSU vừa lên khỏi Nước sông Giordan, Người
liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu
ngự xuống trên mình. Lại có tiếng từ trời phán rằng: ”Con là Con
yêu dấu của CHA, CHA hài lòng về Con” (Máccô 1,10-11). Khi lấy
Nước Thánh vạch lên người tôi, tôi nhớ rằng tôi được yêu thương
và được chấp nhận vô điều kiện.
Nhiều tín hữu Công Giáo có thói quen đặt bình Nước Thánh nơi cửa
vào nhà. Như vậy, họ lấy Nước Thánh làm dấu Thánh Giá mỗi khi
bước vào nhà hoặc mỗi khi ra khỏi nhà. Đây là một cách thức rất
tốt để ghi dấu mỗi cuộc đi ra đi vào. Ngày xưa, con người thường
có ý thức cao độ về một cuộc vượt qua. Bước qua ngưỡng cửa có
nghĩa là đi vào một lãnh vực khác, xa lạ và nguy hiểm hoặc thánh
thiêng. Trong nhiều nền văn hóa, ngưỡng cửa đền thờ được xem là
thánh thiêng. Người ta chỉ được bước qua ngưỡng cửa sau khi đã
hoàn tất một nghi thức tẩy rửa.
Với tư cách tín hữu Công Giáo, khi lấy Nước Thánh làm dấu Thánh
Giá trước lúc bước ra khỏi nhà, tôi bày tỏ niềm hy vọng rằng
công việc tôi sắp làm sẽ mang lại hoa quả, rằng tôi sẽ có thể -
trong những gì tôi sẽ làm - kín múc từ nguồn suối nội tâm của
Đức Chúa Thánh Thần. Như thế, tôi sẽ không trở về nhà kiệt lực,
bởi vì nguồn suối nội tâm không bao giờ cạn vì đó là nguồn suối
đến từ THIÊN CHÚA.
Khi tôi lấy Nước Thánh làm dấu Thánh Giá lúc bước vào nhà, tôi
bỏ lại sau lưng tôi tất cả những gì làm nhơ bẩn các xúc cảm của
tôi, tôi tẩy sạch khỏi cơn giận dữ, khỏi thất vọng để cảm thấy
mình được tự do và có thể giao hòa với cuộc sống của tôi. Căn
nhà phản ảnh đền thờ, nó không phải chỉ là căn nhà của tôi mà
còn là căn nhà của THIÊN CHÚA. Vì thế, tôi muốn bước vào nhà sau
khi đã tẩy rửa khỏi tất cả những gì làm tôi dơ bẩn trong ngày.
Nghi thức lấy Nước Thánh làm dấu Thánh Giá diễn tả sự tinh túy
của mọi nghi thức. Nó đóng một cánh cửa và mở ra một cánh cửa
khác. Tôi đóng cánh cửa các hoạt động nghề nghiệp hầu cho các
hoạt động này không còn đè nặng trên tôi nữa. Tôi mở cánh cửa
căn nhà hầu cho tôi được thực sự bước vào nhà tôi, được thật sự
là chính tôi, được tìm thấy niềm an bình và quê hương đích thực
của tôi.
... THIÊN CHÚA phán với ông Môsê: ”Hãy nói với Aharon và các con
nó rằng: Khi chúc lành cho con cái Israel, anh em hãy nói thế
này:
Nguyện THIÊN CHÚA chúc lành và gìn giữ bạn!
Nguyện THIÊN CHÚA tươi nét mặt nhìn đến bạn và dủ lòng thương
bạn!
Nguyện THIÊN CHÚA ghé mắt nhìn và ban bình an cho bạn!
Chúc như thế là đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của Danh
Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng” (Sách Dân Số 6,22-27).
(Anselm Gruen, ”Vous êtes une bénédiction”, Éditions Salvator,
Paris 2006, pour la traduction française, trang 83-87)
|